Skip to main content

Ngày mai... Gió cuốn bụi đường

Đời phẳng lặng chợt nổi cơn gió lớn
Mở mắt ra bỗng thấy bơ vơ
Giữa hoang vu xa lạ bất ngờ
Đến tiếng nói hoang mang chẳng biết

Quyết định rồi một giây chẳng tiếc
Tuổi an cư bỗng chợt xa nhà
Níu giữ chân chỉ có mèo già
Biết còn chờ được vài năm nữa

Vốn rong ruổi khắp nơi như cơm bữa
Vẫn chẳng đành lòng bước quay đi
Nghẹn ngào nói ngàn từ chia ly
Cũng không bằng một giọt nước mắt

Còn trọng lực còn ở mặt đất
Đi nghìn dặm trường vẫn tới nơi
Không cách biển không cần biết bơi
Vì có tiền nên không cần xoắn

Vài năm rồi sẽ trở thành ngắn
Đến nơi đâu dừng bước là nhà
Có net rồi cũng chẳng còn xa
Vẫn úp đát từng ngày chẳng thiếu

Chẳng cần nói trong lòng vẫn hiểu
Lòng bàn tay nhỏ bé hạt tiêu
Kèo ngắn lại khoảng cách tưởng nhiều
Ba tuần sau nhất định gặp lại, tsb con điên!


Comments

  1. Xoài trở về, mặt như con dại
    Người lổ loang tâm trạng dở dang
    Nhìn thấy nhau phút chốc bàng hoàng
    Người bạn cũ, giờ thành lợn nái

    Xoài khoe dao níu thời con gái
    Kiếp phong sương đất khách quê người
    Gặp lại nhau khóc khóc cười cười
    Mặt hớn hở mà lòng nức nở

    Nghe tâm sự về đời vốn dở
    Vẫn thành tâm mong ngóng tương lai
    Chuyến này đi cảm giác rất dài
    Con lợn nái gật đầu thông cảm…

    ReplyDelete

Post a Comment