Skip to main content

Posts

Người đi...ừ nhỉ...người đi thực

Người đi... ừ nhỉ... người đi thực... Ta vẫn biết ngày chia ly này rồi sẽ tới, ta còn nghĩ mình sẽ là người bỏ đi trước, không ngờ ta vẫn ở lại đây mà người đã ra đi rồi. Người và ta chẳng phải mối quan hệ thân thiết, chẳng phải tình cảm sâu đậm, những gì ta giữ về người chỉ là những kỉ niệm nho nhỏ và ngọt ngào. Nhưng người ở, dù xa ta vẫn còn cảm thấy chút gần. Người đi, không hẹn ngày gặp lại, tùy duyên, ta buồn ...

Dọn dẹp

Chiều 25 Tết, Đã dọn dẹp văn phòng xong, lau dọn sạch sẽ và thơm tho Dọn dẹp bàn, vứt đi kha khá giấy lộn và những thứ không còn dùng đến nữa. Khá là lười biếng trong việc dọn dẹp nhưng mỗi lần dọn là mỗi lần quyết tâm vứt, nhiều thứ bỏ thì thương vương thì tội nhưng thôi, vứt thẳng tay không thèm quay đầu nhìn lại ngó thêm phát nữa. Tổng kết lại một năm thấy mình chưa làm được gì nhiều, cũng chả có gì để kể trong khi cái chưa làm được thì nhiều không kể xiết. Học hành chưa đâu vào đâu, luận văn viết chưa xong, quả này quyết tâm Tết tu luyện cho xong thì thôi. Tiền bạc cũng không tới nỗi nghèo khó nhưng cũng chả dư dả gì, chả tiết kiệm được bao nhiêu Công việc thì năm nay chả khác năm trước là bao. Đã nguẩy mông với 2 chỗ, hy vọng năm sau sẽ thuận lợi. Cầu trời cho con nhờ. Năm nay chắc chỉ có đời sống tình cảm là lộn xộn nhiều thăng trầm biến động, từ tình yêu tới tình bạn tới các mối quan hệ. Chuyện xấu chẳng nói, điều tốt là năm nay đã quen thêm được nhiều bạn mới, nhiều mối...

Pháp trị - Tác giả: Lê Giang

Mở đầu Lịch sử xã hội phương Đông cho thấy: ít triều đại nào có thể thịnh trị lâu dài nếu không biết kết hợp hài hòa Đức trị và Pháp trị, nhưng xét về mặt tư tuởng, nguời ta thường thấy có sự đấu tranh giữa hai khuynh hướng trị quốc này. Ở Trung Quốc, trong thời kỳ phong kiến, Nho gia với Đức trị thường được coi là “chính đạo trị quốc” (từ đời Đuờng, Tống trở đi) còn chủ trương Pháp trị của Pháp gia thường bị coi là “phản đạo”. Tuy nhiên, sau thời thịnh nhất của tư tuởng Pháp gia (nhà Tần), mặc dù luôn bị che giấu dưới bề ngoài Nho giáo, trên thực tế, Pháp trị của Pháp gia vẫn là lý thuyết của nền quân chủ Trung Hoa, được các triều đại sau ít nhiều sử dụng. Ở Việt Nam, mặc dù Nho giáo phát triển cực thịnh dưới thời Lê sơ, tuy nhiên đường lối trị nước được các vua Lê Thái Tông và Thánh Tông lựa chọn lại là Pháp trị. Đặc biệt, duới thời Lê Thánh Tông, với việc theo đuổi đường lối Pháp trị trong trị quốc (trọng pháp) và phát huy Nho học đến đỉnh cao (tôn nho), Nhà nước phong kiến Đại V...

Sự im lặng

Đôi khi im lặng và vàng nhưng đôi khi sự im lặng có thể sẽ là điều tồi tệ nhất Trong chính trị, cái người ta lo sợ có thể là sự chống đối lại chính quyền, sự phản đối giận dữ của dân chúng, nhưng đôi khi sự im lặng cũng là điều đáng sợ. Sự im lặng của người dân có thể phản ánh sự sợ hãi đối với chính quyền kiểu như "nói bé thôi" hoặc "không được nói linh tinh kẻo người ta gô cổ lại đấy" như trong tiềm thức của những người sinh ra lớn lên trong thời kỳ trước. Nhưng sự im lặng cũng có thể là sự thờ ơ với chính hệ thống chính trị mà người ta đang chịu đựng, với những gì đang "đeo gông, đeo cùm" vào đầu vào cổ nhưng chẳng thèm quan tâm. Vì sao người dân lại thờ ơ với chính tầng lớp lãnh đạo mình, chẳng cần biết thủ tướng là ai, chủ tịch nước làm được gì, phân biệt thế nào giữa quốc hội và ủy ban nhân dân. Nói đơn giản, cũng chẳng biết chủ tịch phường của mình là ai. Thậm chí, bầu cử là ngà...

Hồ sơ cuộc xung đột Israel-Palestine

NDĐT - Mối hiềm khích giữa người A-rập với người Do Thái là một vấn đề lịch sử phức tạp, chủ yếu xoay quanh việc tranh chấp đất đai: mảnh đất hiện nay người Israel ở có phải là của họ hay là của người A-rập Palestine? Suốt 60 năm qua, cộng đồng quốc tế đã hết sức quan tâm giải quyết vấn đề này song tình hình ngày một phức tạp, vùng đất này chưa bao giờ có hòa bình lâu dài. Lịch sử vấn đề Theo ghi chép của Cựu Ước trong Kinh Thánh, cách đây 5.000 năm,   tổ tiên người Do Thái (ngày ấy gọi là người Hebrew) đang sống du mục trên bán đảo A-rập thì được Thượng Đế trao cho xứ Canaan   – một dải đất hẹp phía tây chạy dài giáp Địa Trung Hải, phía đông giáp sông Jordan và Biển Chết, phía bắc giáp dãy núi Hermon biên giới với Li-băng, phía nam giáp bán đảo Sinai. Vào khoảng giữa thiên niên kỷ III và II trước công nguyên (CN), người Do Thái đến   Canaan  định cư. Nhưng năm 1710 trước CN, do nạn đói, họ phải tạm lánh sang Ai Cập cho tới năm 1251 trước ...